Chương 54: Phần 54
Tình dục tuổi học trò…
Kéo sụp mũ xuống và vội vã bước đi … sao tôi cứ có cảm giác ai đó đang theo dõi tôi từ nãy giờ … từ lúc mặt mày bị xước … tôi mất tự tin hẳn khi bị người khác nhìn vào những vết trầy trên khuôn mặt bảnh bao này và bàn tán … dù muốn quay lại để xem ai đang theo dõi mình… nhưng sợ có đứa trông thấy cái vết thương nên đành ngậm ngùi tìm một góc tối ngồi … trời … còn mấy phút nữa vào lớp rồi… không biết khi bỏ mũ ra … bọn kia sẽ phản ứng sao đây … chắc chúng sẽ cười nhạo vào mặt mình … nản thật… hay về nhà đắp mền ngủ mẹ đi … chờ khi nào đỡ rồi đi học … nhưng mà còn mấy ngày nữa thi rồi … làm sao mà về được … chán vãi cả lúa … chuông điện thoại vang len …
– T hả … tới trường chưa, đang đứng chỗ nào vậy . – À … chưa … nay em không đi học … Mắt tôi đảo liên tục xung quanh định vị xem cô đang ở đâu … – Sao vậy … mà làm bài xong chưa … sao không đưa cô kiểm tra … – Xong rồi … chắc mai em nhờ con mèo cầm qua đưa cô sửa … – Trời ! Qua đi, nhờ con mèo làm gì … – Ơ … dà … vậy..thôi … mai em qua … Tôi dập máy và vội vã quay vào lớp ..nhưng tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa … vừa mới quay đầu lại … em đứng đó … nhìn tôi chằm chằm … thì ra ..em đang theo dõi tôi … không ..không được để cho em thấy gương mặt này … quá tệ hại … tôi né sang hướng khác định bước đi … nhưng đã quá trễ … vừa ra chỗ có ánh sáng thì … – T … T … Tôi sững lại … thì ra cô đã trông thấy tôi – Ông..bị sao vậy..đứng đây mà nói không đi học … muốn gì đây.. – Do … giờ em về … – Ủa … sao chuẩn bị học mà về … ơ … cái má … sao vầy … đưa coi ..ngẩng mặt lên coi … Cô kéo mặt tôi lên … chán thật … đã không muốn ai thấy rồi … – Trời … sao vầy … sao xước hết trơn vầy … té à … Nhìn sang … em vẫn đứng đó … và vẫn nhìn tôi … ánh mắt như vô hồn … có lẽ đêm qua em là người đầu tiên chứng kiến cái mặt này bị phá hỏng … – Không sao … em vào học đây … Tôi vội tạm biệt cô..vì không muốn em phải chứng kiến thêm cảnh này nữa … – Từ từ … chút nữa học xong ở lại chút nhen … – Dà … em vào nhen … …
Phát hiện ra một chỗ cuối lớp khá kín đáo … tôi vội vã chui vào … lớp học văn này cũng không đông lắm … chắc không ai để ý thấy … phủ chút tóc xuống nữa là ok … – Linh … Tiếng thằng lưu manh kia gọi em làm tôi giật bắn người … liếc về phía trên … quả đúng là em đang vào lớp … và đang đảo mắt khắp nơi … có lẽ em đang tìm tôi …
Lấy quyển sách che lại … nhưng mắt tôi vẫn không rời em … trời ơi là trời … sao mình lại vầy … đã quyết tâm không thèm để ý nữa mà … tôi gục mặt xuống chán nản … nỗi ghen tức hờn giận cứ bủa vây trong tâm trí mỗi lần thấy em ngồi cùng thằng chó kia … quên đi T ơi … cố mà quên đi … tôi không dám ngâẩng đầu lên nữa … tôi sợ khi em đang vui vẻ với thằng kia … và nhìn thấy khuôn mặt này … em sẽ có nhiều lý do hơn để xa lánh tôi … quả là trời hại … khốn nạn thật … …
Những ngọn gió đêm từ biển … lướt qua màn đêm … qua khung cửa sổ … làm không khí đêm hè thật dịu mát … tôi nằm đó … cảm nhận từng luồng gió trôi trên mái tóc … như đôi tay thần thánh của em đang vỗ về tôi đêm nào … thương làm sao … nhớ làm sao … những ngày tươi đẹp … mùi hương em thoảng qua … làm tôi như chìm vào giấc ngủ … nhớ lần đầu tôi được ngửi mùi hương ấy … cũng là trong lớp học văn này … củng với 1 thằng bạn thân thiết … có ai ngờ rằng … thời gian trôi đi … giờ chỉ còn lại mình tôi … cô độc trong góc phòng … này … tâm trí tràn ngập buồn thương … . …
Đúng … thơm ngát … đến tận ngóc ngách của linh hồn … đúng rồi … thơm lắm … chà … dễ chịu quá … nhưng mà … tại sao … lại thật … đến vậy..tôi đâu có nằm mơ … hay là … tôi run rẩy khi nghe thấy bước chân của ai đang bước gần lại nơi đây … từng bước chân … từng nhịp thở … từng nhịp đập con tim … và mùi hương của đêm … …
Vừa dắt xe ra … ngoái đầu lại … quả nhiên em đang chạy ra từ cửa lớp … và đang tìm tôi …
Lần đầu tiên trong cuộc đời … tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi của kẻ bỏ trốn … một cảm giác căng thẳng đến cực độ … như vừa thoát ra khỏi tử ngục và không bao giờ muốn quay đầu lại nữa …
Nhưng tôi chạy trốn cái gì … chẳng lẽ chỉ vì sợ em sẽ trông thấy gương mặt này … đúng … nhưng tại sao … tôi đã không còn quan tâm đến em nữa thì việc gì phải bận tâm đến điều đó … không phải bây giờ tôi muốn em lìa xa tôi sao … thế thì ngại gì mà không đưa ra cho em coi … cho em kinh sợ … cho em bỏ chạy …
Tôi phóng xe bỏ chạy … để lại đằng sau một cô bé đứng ngơ ngác vì không hiều điều gì đang diễn ra … tôi cũng không hiểu mình đang làm gì … thì làm sao mà em hiểu được … thảm bại … một kẻ thua cuộc … chính là tôi … …
Có gì đó mát lạnh … và rát rát đang chảy trên mặt tôi … qua những vết thương … vừa tê tê vừa lạnh lạnh … sướng thật … mở mắt ra … thì ra là mẹ..trên tay đang cầm một con dao … – Á ..gì vậy má – tôi hoảng hồn nhìn lên … – Nằm im … rớt hết nghệ rồi … Mò tay lên mặt … thì ra là mẹ đang đắp nghệ cho tôi … hèn chi …
Tôi nằm phịch xuống … cứ tưởng là ác mộng … lấy củ nghệ ra … mẹ dùng dao bào thật mỏng và đắp lên khắp mặt tôi … những nơi có vết thương … đã thật … mà không biết có công hiệu không … dù sao lạnh lạnh mát mát cũng rất đã … – Làm vầy ăn thua gì không má.. – Hết sẹo liền … yên tâm đi – tay mẹ vẫn mãi miết ban nghệ lên mặt tôi.. – Vậy … hết trước ngày thi được không… – tôi không muốn bước vào phòng thi với gương mặt này chút nào.. – Chắc được … mà con té chi mà nghiệt vậy con … té xe mà sao mình mẩy không sao xe cộ không sao mà chỉ có cái mặt là bị … té sao hay vậy … – Hehe … thì con sợ sướt xe nên lấy mặt chống xuống đất, hay không ? – Chu cha ! Thôi tui thua … anh … khùng tôi chịu không nổi … con … ngu chi mà ngu dzữ vậy con … cái xe có quan trọng bằng tính mạng con không.. – Hehe, giỡn mà má cũng tin … có cơm không ..đói bụng quá rồi đây … – Có … mới hâm lại hết … xuống ăn đi … đừng rửa mặt nhen..chờ nó thấm đã … thôi nằm đây đi .má xuống bưng lên cho – Ừhm … bưng lên cho con nhen … bới vô cái tô bự bự …
Nhớ lại ngày xưa … những lúc bệnh tật hay thi cử … tôi như là vua trong nhà này … hết mẹ rồi em … cơm bưng nước rót..sướng không sao kể..cứ như vầy thì làm sao tôi đành lòng đi học xa nhà được đây trời … thôi kệ … tới đâu thì tới … cứ tận hưởng nhửng ngày cuối cùng này trước đã … …
Sáng … hôm nay thật sảng khoái … vì là chủ nhật … không phải đến trường nữa … cái mặt cũng đã đóng vảy … chắc vài hôm nữa lớp vảy này tróc ra … không đến nỗi nào … hy vọng là ta sẽ trở lại … lợi hại hơn xưa.. – Dậy sớm thế ông anh ! Đưa coi cái mặt coi … gì vàng vàng vầy … – Nghệ chứ gì … hehe..anh mày sắp bảnh trở lại rồi … – Mặt sẹo sọ thế này mà bãnh gì nổi … như tên sát thủ … – Sát nè … Tôi vố nó một cái … vì láo lếu … con này … càng lúc càng láo … – Má … anh hai yêu cô giáo … nè má ơi … Nó hét lên … tôi vội vã kéo nó xuống và bụm mỏ nó lại … chắc phải bóp cổ cho nó chết quá … – Ặc… chết em … .ặc … – Chừa chưa. … láo nữa không.. – Chừa … đau …
Nhưng tôi vừa thả ra thì..nó chạy vụt vào nhà vừa chạy vừa hét toán lên – Má … anh hai … – tôi vội vã đuổi theo … …
Chủ nhật là ngày cả nhà được sum vầy … không ai vướng bận gì nữa … nhưng có lẽ không phải là chủ nhật hôm nay … vì sáng nay..nhà tôi lại tiếp một vị khách..đó là cô …
Đang đập nhau với con em… chuông điện thoại vang lên … – Alo, em nè cô … – T hả … ra mở cửa dùm cô đi … cô đang đứng trước nhà nè … Trời ! Sao mà … nghiệt ngã vậy … sao ngày nào không tới mà tới đúng vào cái ngày mặt mũi nhăn nhúm vầy trời … – Cô hả anh … sao vậy … – Sao nữa … giờ đang đứng trước nhà… giờ làm sao đây mèo … giờ anh không muốn gặp chút nào … mặt với chả mũi chán thiệt … – Thôi mà … xuống đi … người ta tới rồi … chạy đâu được nữa … – Ừhm …
Chạy vào phòng tắm … tôi nhìn lại mặt mày một chút… cũng không đến nỗi tệ … phủ tóc xuống là cũng tạm ổn …
Vừa bước xuống … tôi đã thấy cô với má ngồi trong phòng khách … cả hai đang cươi nói vui vẻ … vừa thấy tôi má đã gọi lại để khoe chiến tích trên mặt thằng con quý tử – Đó … T lại đây … chưa thấy ai dại như nó … té sao mà lấy cái mặt đỡ ..cô coi nè… Mẹ gạt tóc tôi lên cho thêm phần sinh động … tôi dằn ra và ngồi xuống ghế nhăn nhó … có gì hay mà cứ khoe …
Cô cười xuề xòa rồi nói – Dà … cháu qua coi thử nó có bị nặng không … vậy là không sao hả T … – Dà … không sao cô … – aÀ ..mấy cái đề đâu..đưa cô coi giải xong chưa … – Để em lên em lấy nhen … Tôi phắng lên phòng thoát khỏi sự theo dõi của hai người phụ nữ …
Vừa lên trên đã thấy con em ngồi cười khì khì – Sao … bị cô chê hả … mặt gì ghê quá mà … hehe – Cô … coi chừng..tui phang mấy cái bây giờ … – Hehe… giờ mà có bà Linh qua nữa ..dzui luôn … – Ê ê … Linh nào nữa..chia tay rồi … – Thiệt hôn … sao bả mới nhắn cho em nè … – Cái gì..gì gì … nhắn cái gì … đưa coi – tôi giật điện thoại trên tay nó ” anh T có sao không em, giờ anh T có nhà không ” Tôi sững sờ đọc tin em gửi … quay ngoắt lại tôi hỏi nó … – Mày trả lời sao … nói nhanh – Thì … em nói là bị sướt mặt … nên không dám gặp ai hết … giờ đang ở nhà … chị qua đây chơi cho vui – Trời … sao cô … ngu vậy … nó mà qua thì tôi chui chỗ nào … cô không biết mặt tôi đang sẹo hay sao mà còn rủ qua … tôi đã nói là chia tay rồi … cô không nghe à – Thì biết chia tay nên mới rủ … chia tay rồi nên chắc không qua đâu mà lo … – Trời … nhắn từ lúc nào … lúc nào … – 15 phút rồi … – Thôi … tiêu … giờ mà qua … thấy cô ở đây nữa … mày hại anh rồi mèo ơi … .mèo ơi là mèo … …
Ngồi trong phòng khách mà tâm trí tôi cứ đổ dồn ra ngoài cổng … từng giây từng phút trôi qua … không biết khi nào em sẽ tới … cũng chỉ tại con quỷ nhỏ kia … đã bảo chia tay rồi mà còn rủ qua … thế có chết người không…
Vừa mới nhận xấp đề trên tay tôi … cô đã bỏ xuống và tiếp tục say sưa trò chuyện với má … như thể 2 mẹ con lâu ngày không gặp … nếu như bình thường … thì tôi sẽ rất vui mừng khi thấy sự “tâm đầu ý hợp “này … nhưng quả thực … giờ đây tôi như ngồi trên lửa ..nhấp nhỏm không yên … – Anh làm gì mà thấp thỏm vậy … chờ ai à ? – Má nhìn tôi … – À … không … tại đang đói bụng … má gần đi chợ chưa … Tôi nói khéo để cho cô biết ý là đã gần đến giờ ăn trưa … – Từ từ ..còn sớm mà … à … nay em ở lại ăn cơm với nhà chị luôn nghen … lâu rồi mới ghé lại … ở lại ăn cơm một bữa cho vui ! Trời ơi là trời … sao mà nghiệt ngã vậy ! Lại còn ăn cơm nữa … – Dạ thôi … chắc em về … em ghé qua chơi chút coi thử T nó có bị sao không … hôm qua đi dạy mà thấy mặt nó cào xướt hết mà không có thời gian hỏi … không sao là em mừng rồi … – Ừhm … nó to đầu mà dại lắm … cũng trăm sự nhờ em dạy dỗ mà nó mới nên … em giúp dùm nó thi cử nghen … nhờ em hết … chị lo mất ăn mất ngủ … – Không sao đâu chị … nó học tốt lắm … giờ chủ yếu là tâm lý nó phải vững vàng … đừng để căng thẳng với phải chú ý ăn uống nghỉ ngơi nữa … Vừa nói hai người vừa nhìn tôi … khiến tôi cảm thấy như một thằng nhóc vừa lên lớp chồi … – Đó ..nghe chưa T ..phải ăn uống nghỉ ngơi nghe con … à … hôm nay ngày nghỉ … mình đi chợ coi có gì ngon mua về làm một bữa cho vui đi em … đi … lâu rồi mới qua mà … được không … – Ơ … dạ … – Đi … lâu rồi mới đông đủ vầy … đi em … T ở nhà coi nhà nghen, má với cô ra chợ chút … Ớ!?! Tôi ngớ người ra … – Thế … đi chợ à … – Ừhm … hai anh em ở nhà bắc nồi cơm nghen… đi em … – tôi thở phào nhẹ nhõm …
Bây giờ thì tôi lại cầu Linh đến đến thật nhanh … trước khi hai bà cô kia đi về … nhưng mãi mà vẫn không thấy em xuất hiện … cũng có thể..em chỉ hỏi thăm qua loa vậy thôi … chứ chắc gì em đến đâu … nghĩ lại đêm hôm qua cũng tội nghiệp em … may nhờ có em mà mình không phải ngẩng mặt lên trả lời bà cô … không thì..ngượng đến chết mất … chắc em ngỡ ngàng lắm khi vừa ra đã thấy mình phóng xe chạy mất … không biết em có tức giận mình không … cái trò mèo vờn chuột này … làm tôi tổn hao không biết bao nhieu là tâm trí trong những ngày qua … lúc xa lại muốn gần … đến khi được gần thì lại phải xích ra xa … cứ như thế này … chỉ khổ cho cả hai … mong sao thời gian trôi qua thật nhanh để những kí ức buồn này dần bị vùi lấp … – Ủa … má với cô đâu anh hai… Con mèo từ trên lầu bước xuống … – Đi chợ rồi … suýt tí nữa … cô coi chừng tôi đấy … Tôi cảnh cáo nó cái tội ..chơi đểu tôi … – Ơ … em làm gì đâu … tự nhiên … – Không làm gì à … thấy cô ở đây … mà còn kêu Linh qua … không phải cô muốn tôi sống dở chết dở cô mới vui à ! – Thì … em tưởng chia tay rồi … mà do anh … bắt cá hai tay … giờ đổ thừa em … – Cô … ! Mà nó nói cũng đúng … tại tôi cả … thôi thì giờ có nói gì thì mọi chuyện cũng đã rồi … thôi kệ … lên phòng ngủ … lâu lâu mơi có ngày nghỉ mà tinh thần căng thẳng vãi … ngủ cho khỏe … …
Vừa trùm mền lên đầu … sực nhớ có điều quan trọng phải dặn con mèo … nếu Linh qua thì bảo là tôi vừa đi chơi rồi … phải nhanh thôi … nhưng … ông trời thật trớ trêu … vừa ra khỏi cửa phòng thì … – T ơi … Trời ! Dùng hết phần công lực còn lại … tôi bay xuống cầu thang để kéo con mèo lại … nhưng đã quá trễ..nó đang đứng ngoài sân … .quả này … lãnh đủ … !
Cửa mở … vừa dắt xe vào em vừa nhìn vào trong tìm tôi … tôi vội vã phắng ngay lên phòng đóng sầm cửa lại … nằm trong mền … tôi run lên bần bật … giờ làm sao đây … hay là giả vờ trùm mền ngủ … em lên thấy mình đang ngủ … sẽ bỏ về … trời ơi là trời … giờ thì không còn là chuyện mặt mày nữa … mà là khi cô về … gặp Linh trong nhà này … cô sẽ nghĩ gì … làm sao đây … sao tôi khổ thế này … …
Nằm trong cái mền … tôi như một thằng lên cơn thật sự … tứ chi run lẩy bẩy … mồ hôi thì vã ra như tắm … tôi phát cuồng lên khi nghĩ đến những kết quả tồi tệ sau cuộc gặp gỡ này … mà tôi là người lãnh đủ … nguy cơ mất cả chì lẫn chài đang treo lơ lửng trên đầu … tiếng bước chân ai đó ngoài cửa phòng … tôi sững lại … còn ai ngoài em vào đây …
Ngồi xuống giường … tay em lay tôi … – T … T …
Tôi ép cơ thể xuống nệm … cố không để em phát hiện ra tôi đang run rẩy … chưa bao giờ đối diện với em lại làm tôi đau khổ sợ hãi đến vậy … toàn thân tôi lạnh toát … và mồ hôi tuôn ra ồ ạt qua những kẽ chân lông … – T … L nè … ngủ hả … Chợt … em đưa tay … kéo tấm mền xuống … trời … làm sao đây … . – Đừng … ! Tôi sợ hãi rên rỉ … .dằn tấm mền xuống – T … làm sao vậy … Linh đây mà … Vừa nói em vừa cố kéo tấm chăn ra khỏi đầu tôi … – Đừng mà … Tôi cầu xin em buông tha cho tôi … – Sao … Linh … có làm gì đâu … sao trời nóng mà trùm kín mít vậy.. mở ra coi nào. Em áp tay lên người tôi … giọng đầy thành khẩn … – Có gì … Linh nói đi … . – Nói gì mà nói … mở mền ra đã rồi nói … làm gì mà che dzữ vậy … mở ra … Em dùng hai tay kéo mạnh từ dưới chân tôi kéo lên … nữa dưới người tôi hở ra … mát … – Trời … mồ hôi ướt mem … T sao vầy … mở mền ra coi … Em rướn người lên cố kéo phần mền đang phủ mặt tôi ra … tôi kiên quyết giằng lại … nhưng … một ngón tay chọt vào eo tôi … làm tôi giật bắn người lên vì nhột … và cái mền tuột ra …
Vừa nhìn thấy mặt tôi ..em đã sững sờ … – Trời ! …