Chương 43: Phần 43

Tình dục tuổi học trò

– T … T… con ơi … trời … sao không lên giường ngủ …

Giọng mẹ văng vẳng bên tai … tôi mở mắt ra … rồi lại gục xuống …

– Trời … con sao vậy T … Mèo … mèo … con lên đây nhanh … coi anh con sao vầy nè …

– Gì má … đâu …

Con em lay lay tôi liên tục …

– Anh..hai … sao vầy anh … anh ơi …

– T … sao vầy con … đưa nó lại giường … nhanh ..nhanh

Hai người phụ nữ … khiêng một thằng đuối sức lê lết lại giường … vừa chạm lưng vào nệm..tôi cũng không còn biết gì nữa … …

Có vẻ như tôi đã trải qua giấc ngủ dài nhất trong cuộc đời … tôi biết vậy … vì chỉ trong 1 giấc ngủ mà tôi đã đi qua không biết bao nhiêu là giấc mơ … mộng đẹp có … ác mộng cũng có … và trong giấc mơ cuối cùng mà tôi còn nhớ được … đó là cảnh tôi đi vào phòng thi mà trong đầu hoàn toàn trống rỗng … và cuối cùng khi tiếng trống báo hiệu kết thúc giờ làm bài … chỉ còn mình tôi ngồi trong phòng thi … bất lực trước những con số hình vẽ … ngoài kia … người phụ nữ tôi yêu đi qua … không thèm ngoái lại nhìn … nhưng đó là ai mà lại nhẫn tâm vậy … chỉ biết đó là một người con gái tôi yêu … cũng có thể là mẹ … là con mèo … nhưg không biết là ai … đừng bỏ rơi tôi mà … đứng lại đi … giúp tôi với … – Á …

Có tiếng ai đó kêu lên … cạnh tôi … mở mắt ra …

Thì ra là con em đang ôm đầu nhăn nhó … – Mèo … – Anh … tỉnh rồi hả … má … anh hai dậy rồi nè … má ơi… Nó hét lên mừng rỡ …

Thì ra … tôi vẫn còn nằm đây mà không phải là trong phòng thi kia … may quá … vừa cử động cổ tay … có vật nhọn gì đó đâm vào da thịt đau buốt … nhìn lên … thì ra là ống dịch truyền … trời ! Mình bị gì vậy … sao lại ra nông nỗi này …

Má từ dưới nhà chạy vội lên … lau hai tay còn ướt nước vào vạt áo … có lẽ mẹ đang nấu ău … áp tay lên trán tôi, mẹ hỏi dồn dập – Sao con, thấy trong người sao … đỡ chưa con … – Không sao … mà còn bị sao ..mà truyền dịch vậy. – Anh … còn nói nữa … anh làm mà cả ngày không ăn uống … tối đến lại thức khuya học … hạ đường huyết chứ sao … .anh làm tôi sợ gần chết ! Sao con dại thế con … – Vậy … không sao hả … má – Suýt chết mà không sao … má lạy con ..từ giờ con ăn uống dùm má cái … con học mà không ăn thì làm sao mà chịu nổi … – Không sao mà … tại con không muốn ăn..thôi – Sao … má nấu dở à … hay là con thấy đắng miệng … nói má nghe coi – Không … con thấy ..căng thẳng nên … không muốn ăn uống gì nữa … con thấy lo lo trong người … không sao đâu – Chết không … thôi từ giờ … con học không nổi thì đừng cố làm gì … má không có ép con gì nữa đâu … sức con sao thì thi vậy … thà con không đậu còn hơn con đậu mà nửa sống nửa chết sao má chịu nổi – Không sao … má nấu gì đó… cho con ăn với… Tôi cố làm mẹ vui lòng bằng một lời yêu cầu món ăn.

– Ừhm, con đói lắm phải không … má đem cháo lên nghen … cháo thịt bò ngon lắm … con nằm chờ má chút nhen – Không có cơm hả má … – Cơm gì mà cơm … ăn cháo trước đã … đau mà ăn cơm …

Má vội vã chạy xuống nhà làm cháo cho tôi … con em nãy giờ đứng bên cạnh nghe ngóng rồi phán một câu trời ơi đất hỡi – Đúng là… con cưng của má … tục tưng của má … hehe

Biết là nó đang châm chọc nhưng tôi cũng chả còn sức mà cho nó một trận nữa … quay mặt vào tường … tôi cố để đầu óc mình thư giãn …

Nhưng … nó nói một câu làm tôi phải giật mình – Là… chị nào làm anh ra nông nỗi này … Tôi quay lại nhìn nó … mặt nó đầy tinh quái … làm sao nó biết … – Cô … nói gì thế … chị nào – Hehe … ai biết … đoán vậy thôi … đàn ông yếu đuối thật … mới một chút đã gục … hihi – Cô … im đi dùm … lấy cho tôi chai nước coi – tôi phản kháng yêu ớt …

Nó rót ly nước và đưa tôi cười – Anh nghen … tối qua giờ đánh em mấy cái đau quá trời nè … – Tui… đánh cô hồi nào, cô bị gì thế – Không đánh nữa chứ … em nằm canh cho anh ngủ ..mà anh cứ mớ rồi quơ tay quơ chân … trúng đầu em sưng mấy cục nè … nó vén tóc qua chỉ vào đầu làm bằng chứng … – Cô nói dóc … tui thấy cục nào đâu – Thì..nó lặn rồi … hihi – nó cười và lấy chai nước lại rót thêm cho tôi … – Mà … tôi mớ gì thế … – tôi nhìn nó thăm dò – Nhiều ! Nhiều chuyện lắm … nhưng mà nghe được vài câu à … còn nhiêu thì không nghe rõ … nhưng mà vài câu cũng hiểu … hehe – Hiểu … cái gì … tui nói gì à … má có nghe không – Không biết nữa … gần sáng em lên canh anh cho má em mới nghe .

Trời ! Má ở bên tôi suốt đêm … không biết tôi có nói gì không, tôi lại dò hỏi nó – Mà … anh nói gì … kể anh nghe thử – Hihi … nói chung là..có liên quan đến con gái … – Nói rõ đi – Có phải vì bạn gái mà anh tức giận không ăn không uống phải không ! – Mệt quá, không phải … – Thiệt không … nói thiệt đi rồi em kể cho … nói đi – Lại nhiều chuyện … cô liệu hồn … cấm bép xép gì với má nghe chưa – Không biết ! Nó tỏ ra đanh đá … chắc phải dùng quả ngon ngọt dụ nó

– Không nói thì … em xuống đây … em đi ngủ nhen … tối giờ canh anh mệt gần chết … lại bị u đầu nữa chứ. Bó tay cô em … lém lĩnh thấy sợ luôn – Lại anh nói nè, nhanh – tôi vẫy nó lại – Gì … nói đi … – nó đứng ngoài cửa thò đầu vô – Lại đây, nhanh

Nó ngại ngùng tiến lại … chắc lâu rồi nó không thấy tôi “hiền “vậy – Sao … nói đi – Đau chỗ nào đưa anh coi – Không sao … hết đau rồi …

Tôi đưa tay vén mái tóc nó lên … tội nghiệp hôm qua đánh chửi nó thế mà giờ nó lại chăm sóc mình vậy … thấy ân hận vô cùng … – Anh xin lỗi..cô nhen … hôm qua ..anh mệt nên … – Thôi … cứ hành hạ người ta rồi xin lỗi … – Thôi mà … hôm nào anh đền cho … nhen – tôi bẹo má nó một cái – Quỷ … đau em … nhớ nhen … bữa nào không đền là biết tay tui . – Ừhm … mà nói anh nghe đi … hôm qua anh nói gì – Đó … dụ dổ người ta không à – Thôi mà… nói đi anh thương … anh đền cho – Thì … cứ kiều như là … xin lỗi rồi … cầu xin người ta … thấy tội nghiệp dã man … ông anh ơi là ông anh … bị người ta bỏ phải không – Không phải đâu … chuyện này khi nào cô lớn tui kể cho … giờ nói cô cũng không hiểu đâu – Nữa … cứ xem thường … hơn người ta có 1 tuổi mà làm lớn lắm – Thôi … để bữa khác đi, giờ anh mệt lắm … thôi xuống ngủ đi … mệt rồi phải không – Không kể… tò mò giờ sao ngủ được . – Thôi nghe lời đi … anh thương … đi đi… mai anh khỏe anh dẫn đi ăn …. chịu không ? – Nhớ nhen … mai mà không đi tui kéo đi đấy … gớm ! Thất tình gì mà liệt giường … sợ ông luôn … Tôi phát một cái vào mông nó … nó vội nhảy đi ngay … thấy hiền làm tới …

Cuối ngày … tôi đã khỏe lại hơn rất nhiều … thoát khỏi cái ống kim tiêm trong tay, tôi mừng không sao kể … nghe mẹ nói giữa đêm hôm phải chạy đi sang nhà hàng xóm nhờ xem bệnh dùm tôi.

May là chỉ bị hạ đường huyết hay huyết áp gì đấy … không phải đi viện …

Nằm một mình cả ngày … may mà có con mèo lên ngồi tán dóc … không thì chắc tôi chịu không nổi … giờ mới thấm thía cảm giác cô đơn … quả thật không ai có thể gọi là “sống ” nếu đơn độc trên thế giới này … nghĩ lại những gì mình đã làm, tất cả các sự kiện đã qua.. mỗi sự kiện … đều dẫn đến nhiều lối đi … và tôi đã chọn sai lối … để giờ đây mang theo mình những nỗi niềm không biết nói cùng ai … không thể nào giải bày … và phải chịu đựng chính cạm bẫy của mình, sex dẫn con người ta đến những bến bờ khoái lạc bằng những con thuyền đầy mật ngọt và rượu ngon … và cũng đưa con người ta đến những nhà ngục tù đày bằng những con thuyền đầy nước mắt … …

Bị đánh thức bởi bàn tay mẹ … tôi tỉnh dậy … vuốt ve trên trán tôi, chắc mẹ đang xem thử nhiệt độ cơ thể tôi co gì bất thường không … tôi giả vờ ngủ … và bất chợt nắm lấy tay mẹ cắn một cái … – Khỉ … dậy chưa … mẹ bưng cháo lên cho ăn nhen – Thôi … để con xuống … nằm trên đây hoài uể oải quá … – Ừhm … vậy đi rửa mặt đi … à … đừng tắm nhen, con đang yếu không được để nhiễm nước đấy – Biết rồi … mà con nói nè má … chuyện con bị thế này ..không được nói cho ai nghe hết … nghen . – Ơ..chuyện nhà mình mà … sao lại đi nói cho ai – Thì con nói vậy thôi … vì má cứ hay đi nói cho cô Ng … con không thích đâu – Ừhm … tại lúc trước … anh toàn đặt tôi vào tình huống khó xử … nên tôi mới nhờ cô … sau này có gì phải nói cho má biết nghe chưa … đau ốm hay thiếu thốn hay buồn điều gì..phải nói hết … không được giấu má … con mà làm sao, má sống nổi không … – Thôi … lại sướt mướt … ai biểu… cứ ép con đi đạp xích lô chi ..hhehe – Ừhm … giận dai quá … thôi không đạp nữa … được chưa …

Nhìn nụ cười dịu dàng của mẹ dành cho tôi … tôi cứ tự hỏi … làm sao tôi có thể giận mẹ đươc… không hiểu lúc trước mình nghĩ gì mà lại lạnh nhạt với mẹ … có lẽ giờ ăn năn cũng chưa muộn … nhớ có lần cô nói với tôi “không ai yêu tôi hơn mẹ” … điều đó không còn gì phải bàn cãi … thế mà đã có lúc tôi nghi ngờ tấm lòng mẹ dành cho tôi … mà nhắc đến cô… tôi lại thấy buồn … nhớ lại đêm đó … dù sao thì cô cũng nói đúng … một người sâu sắc và ân cần như cô … luôn suy nghĩ những điều đúng đắn mà một kẻ nông nổi thức thời như tôi chắc còn lâu mới hiểu ra … em xin lỗi đã làm cô khóc … có lẽ em không xứng đáng với một người hoàn hảo như cô …

Vừa bưng tô cháo lên … tôi nhận được điện thoại của búp bê … có lẽ bây giờ tôi cần bình tâm lại … tôi quyết định tắt máy … để mai tính… …

– T … T ơi … Giữa một cuộc chiến đẫm máu từ một chiến trường khốc liệt nào đó trong sâu thẳm cơn mơ … khi tôi đang đau đớn với những vết đâm trên trên người … một giọng nói dịu dàng ..ấm áp … nào đó … văng vẳng ..từ xa ..rồi lại gần.giọng nói ấy … đó là thứ âm thanh mà tôi thèm khát … được nghe … đi theo sự dẫn dắt của giọng nói ấy… tôi đi qua những cánh đồng … những con suối … trên thảo nguyên … chợt tôi thấy mình nằm dưới tán cây lớn… dịu mát trong không gian … tôi nằm đó … giang hai tay ra … cảm nhận làn gió thổi vi vút từ những ngọn đồi xa xăm… – T … ơi. Và tôi biết giọng nói ấy đến từ đâu … trên tán cây… cô đang ngồi vắt vẻo trên cành cây kia… trên tay cầm một thứ quả đỏ mọng … nước quả thấm lên môi cô..đôi môi xinh xắn tươi đẹp … tôi cười..và nhắm mắt lại … vì tôi biết đây chỉ là một giấc mơ..giấc mơ đẹp ..

Từ trên cây… cô nhảy xuống… nhẹ nhàng như một cây bồ công anh … kéo tôi dậy … cô cười … – Đi theo em … nhanh nào … và cô chạy đi … tôi cũng vội chạy theo … trước mặt tôi là một bàn tiệc … toàn những món ăn ngon … cô đẩy tôi lại ghế … ấn tôi ngồi xuống … cô đưa tôi cái cốc gỗ … nhưng nó không có gì cả … chợt mưa rơi … những hạt mưa to như hạt ngọc … nhưng chúng không trong như pha lê..mà lại mang màu đen và nhớt … chúng bám lên tóc ..lên mặt cô … lên chiếc váy trắng tinh khôi cô đang mặc … và cô đang chìm trong màu đen … tôi vội ôm cô ..xiết chặt cô lại..không cho cô tan biến theo cơn mưa từ địa ngục … nhưng dần dần tôi cũng tan biến … – Cô ơi … tôi nắm lấy mảnh cuối cùng của cơ thể cô … cô ơi… Tôi hét lên: – Đừng mà … ở lại với em cô … em … xin cô … ở lại đi … – T … ơi … tỉnh dậy đi … cô đây mà … cô đây … . – Ở lại … đi … em ngủ một chút … em sẽ dậy … cô dừng đi đâu … em chỉ ngủ chút thôi … – Ừhm … cô ngồi đây mà … cô không đi đâu hết … bàn tay cô nắm chặt lấy tay tôi …

Khi đôi tay ấy … chạm vào tôi ..hơi ấm tràn ngập tâm hồn … tôi khóc … hình như tôi vẫn còn mơ … nếu cô không phải là giấc mơ … thì xin ở bên em … mãi mãi …

Có giọt nước nào đó … ấm nóng … lăn trên má tôi … hình như không phải là nước mắt của tôi … mở mắt ra … khi những tia sáng yêu ớt của ngọn đèn hành lang chiếu vào mắt tôi … tôi chết lặng … đó chính là cô … và ..có phải cô đang khóc vì tôi không nếu vậy ..thì tôi còn niềm hạnh phúc nào hơn nữa … – Cô … Tôi nghẹn ngào … – Em … xin lỗi – Đừng … nói vậy … T … cô mới phải xin lỗi – cô gục đầu lên ngực tôi … – Không … đừng khóc … là em… không hiểu cô … do em … – Không mà … giờ … Ng … hối hận lắm … Ng … nặng lời … làm T … ra nông nỗi này … mà..T … sao lại khờ vậy… Ng nói T phải cố học … tức là Ng muốn T tạm gác lại chuyện mình … để học … chứ Ng không có ý là T phải học đến mức độ không ăn không uống phải ngất như vậy …

– Không ..T … chỉ muốn quên chuyện buồn đi thôi ..T cứ nghĩ học sẽ giúp T … quên được chuyện tối đó … nhưng mà ..T đã sai..làm sao T quên được Ng … được những lời ngu ngốc mà T nói với Ng … là T sai …

Cô siết chặt lấy tay tôi … có lẽ không còn cần lời nói để diễn tả cảm xúc của hai trái tim … tia nắng cuối cùng của buổi chạng vạng cũng đã tắt … hai con người … nắm chặt lấy tay nhau … không còn ranh giới đạo lý giáo điều nào có thể chia rẽ họ … sau này tôi mới biết … chính con mèo đã gọi điện cho cô … trong cơn mơ ..tôi đã gọi tên cô … cầu xin … nài nỉ cô … nhưng mãi đến sau này nó còn làm tôi … rợn gai ốc khi tiết lộ rằng … ngay từ lần đầu cô sang nhà tôi … khi tôi và cô nằm cùng trên giường … nó đã nghe trọn vẹn cuộc tranh luận … và đã biết chúng tôi yêu nhau… điều đó quá ư là … đáng sợ ghê gớm với nó … và nó đã quyết định giữ bí mật cho tôi …